Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đọc truyện
Truyện Teen | Ngôn Tình | Xuyên Không | Tiểu Thuyết
Truyện teen - Tên ngốc anh thật phiền trang 4
Chương 14: Mẩu giấy nhỏ

Sáng hôm sau, bị hương thơm của đồ ăn đánh thức, vặn vẹo một hồi liền ngồi bật dậy, dụi dụi mắt nhìn chằm chằm thức ăn nóng hổi trên bàn.
- Bé con, mau dậy ăn cơm! - Thấy cô tỉnh rồi, anh liên nở nụ cười đặc biệt rạng rỡ, sau đó rất tự nhiên đi tới giúp cô gấp chăn màn, dọn giường ngay ngắn.
Từ phòng vệ sinh đi ra thì bắt gặp dáng vẻ vợ hiền này của tên ngốc, cô không khỏi bật cười. Tại sao cô lại có cảm giác mình đang hướng tên kia theo con đường lầm lỡ nhỉ?
- Bé con, em cười thật đáng yêu! - Vừa quay người đã thấy cô nhìn mình nở nụ cười, anh ngây người một lúc mới bật thốt lên.
- Ngồi xuống ăn cơm đi! - Cô mỉm cười cầm đũa bắt đầu ăn, thỉnh thoảng lại trừng mắt một cái nhắc nhở cái tên ngốc cứ suốt ngày nhìn mình chăm chú như nghiên cứu sinh vật lạ kia. CÔ có cái gì rất đặc biệt sao? Dĩ nhiên là không. Cho nên nhất định là tên ngốc kia bị bệnh!
Sau khi cơm nuwocs xong, cô đem anh ném vào tiệm bánh bao rồi một mình chạy về nhà tiếp tục nghiên cứu ổ khóa. Tất nhiên, để có thể rời đi thì một cuộc đại chiến là không thể tránh khỏi. Tên ngốc kia nếu có thể ngoan ngoãn để cô chạy khỏi tầm mắt thì đúng là trời sập. Thế nhưng cô là ai chứ? Lại TĩnhNhã cô trước giờ chưa từng vì bất cứ ai mà thay đổi quyết định, tên ngốc đương nhiên cũng không thể.
Nhìn theo bóng cô đi xa dần, anh mím chặt môi, vẻ mặt hết sức uất ức và đau long, lại vô cùng bất lực. Tại sao cô không muốn ở bên cạnh anh? Anh chưa đủ ngoan sao? Hoặc là... cô vẫn luôn chán ghét anh? Không không không, bé con lám ao có thể chán ghét anh được? Bé con là tốt nhất tốt nhất, bé con... bé con của anh...
...
Lạch cạch...
Lại một ổ khóa bị cô mở ra, vẻ mặt cô không khỏi càng thêm bừng sáng. Làm kẻ trộm tất nhiên phải biết phá khóa, nếu không chẳng lẽ nửa đêm nửa hôm lại bấm chuông đợi chủ nhà ra mở cửa đón mình vào? Thế nhưng ổ khóa trên đời này rất nhiều, hơn nữa vụ làm ăn với Tô TửNhiên lại càng không đơn giản, cho nên cô chỉ có thể không ngừng nâng cao bản lĩnh của mình. Aizzz... quả nhiên không có nghề nào là dễ dàng cả! Ăn được tiền của mấy kẻ bại hoại lại càng không đơn giản!!
Cô lại nhớ đến Tô Diễm khó hiểu kia. Rốt cuộc vì sao... Đợi một chút, từ lần trước nhìn thấy hắn cô đã cảm thấy có chút quen thuộc, chẳng lẽ bọn họ từng quen biết? Nhưng mà cô hoàn toàn không có chút ấn tượng gì với cái tên Tô Diễm này cả, cùng lắm chỉ cảm thấy gương mặt anh ta rất quen mà thôi, dường như là từng nhìn thấy ở đâu đó...
Lắc lắc đầu, cô cố gắng xua đi những suy nghĩ mông lung không có hồi kết, rút chiếc cặp tăm trên tóc xuống tiếp tục đùa nghịch những ổ khóa. Trong căn nhà nhỏ chỉ còn nghe thấy những tiếng hít thở rất nhẹ cùng thanh âm lách cách.
Không biết qua bao lâu, cô vươn vai một cái, gạt tất cả ổ khóa đã phá được vào một cái túi chuẩn bị đem đi trả cho người ta, tất nhiên là một cách âm thầm. Khi xoay người, khóe mắt cô bất chợt chạm đến một mảnh giấy nhỏ nhăn nhúm ở bên bệ cửa sổ.
Hử?
Đây không phải mảnh giấy nhàu nát mà ngày đầu tiên đến đây tên ngốc móc từ trong túi quần ra hay sao? Bởi vì nó là một mảnh giấy trắng cho nên cô cũng không để ý mà chỉ tùy tiện quẳng đi thôi, nhưng mà lúc nãy cô dường như lại cảm thấy trên giấy có vết mực?
Cô nhướn mày, nhấc chân đi đến nơi đó, vươn tay cầm lên mảnh giấy.
Trắng tinh?
Cô nhìn chằm chằm mảnh giấy, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng rực rỡ đang chiếu sáng mọi ngóc ngách... Đợi chút, ánh nắng?
Cô đặt lại mảnh giấy lên bệ cửa sổ, rồi lùi lại hai bước, điều chỉnh đúng góc độ vừa rồi, quả nhiên thất được nét mực ẩn hiện. Cô hơi nheo mắt lại nhìn thật cẩn thận, sau đó... toàn thân cứng đờ.
Trên góc mảnh giấy hiện lên nét chữ cứng cáp mạnh mẽ...
'Giết Lại TĩnhNhã'
Chương 15: Một giấc mơ

Dừng xe cách tiệm bánh bao một quãng, cô mím môi nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn đang bận rộn đằng kia. Tên ngốc luôn gnhe lời cô, luôn chiều theo mọi điều cô nói, luôn coi cô là người quan trọng nhất... lại là người nhận lệnh chấm dứt tính mạng của cô sao?
Nói thật cô cũng không mấy tin tưởng điều này.
Thứ nhất, nếu như tên ngốc kia nhận lệnh giết cô mà đến, thì tại sao lại bị thương trước khi xuất hiện trước mặt cô?
Thứ hai, theo như lời anh nói thì bộ quần áo kia cũng không phải của anh, mà là đồ mà cô gái đã cứu anh đưa cho anh. Xem ra thân phận cô gái kia cũng không đơn giản, hơn nữa còn nằm ở phía đối địch với cô?
Đợi một chút, cô khi nào thì dắc tội với xã hội đen vậy? Trước giờ cô vẫn luôn làm một tên trộm có đạo đức mà, sao lại gây thù chuốc oán với người ta lúc nào không hay? Hơn nữa, cô vẫn hết sức cẩn thận, chưa từng táy máy tay chân với xã hội đen mà? Tất nhiên việc của Tô Tử Nhiên là trường hợp đặc biệt.
Hay là có người thuê xã hội đen lấy mạng cô, chứ không phải kẻ thù của cô là xã hội đen?
Nhưng mà nhưng mà... cô vẫn rất cẩn thận mà, chẳng mấy ai biết đến những việc xấu mà cô làm, cũng rất ít người biết được khả năng trộm cắp tuyệt đỉnh này của cô, chỉ có... Không không không, anh làm sao có thể muốn giết cô được, anh còn cần cô giúp anh tìm thứ anh cần đấy.
Vậy thì... cô thật sự không thể nghĩ ra người muốn mạng của cô rốt cuộc là ai?
Aizzz... cái đầu của cô a~
Cô day day huyệt thái dương, còn chă kịp hít thở sâu thì cổ tay đã bị người ta chiếm lấy.
- Bé con! Bé con! Tại sao em lại đứng ở đây? Anh đợi em thật là lâu! - Anh bĩu môi đáng thương nhìn cô.
- Anh làm xong việc rồi à? Sao đã chạy ra đây rồi?
- Anh làm xong hết rồi. Anh đợi thật lâu mới nhìn thấy bé con. Tại sao bé con đến rồi cũng không chịu đón anh? Có phải em vẫn còn tức giận không? - Nói đến đây, đôi mắt anh không nhịn được bắt đầu ậng nước.
- Không được khóc! - Cô hoảng hồn quát một tiếng, sau đó cẩn thận giúp anh tháo cặp kính áp tròng ra, rồi lại đội cho anh chiếc mũ lưỡi trai che đi phân nửa khuôn mặt. - Đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, đeo kính áp tròng là phải hết sức cẩn tahanj, tại sao anh còn tùy hứng như vậy? Nếu như mắt bị viêm thì phải làm sao?
- Bé con đừng tức giận, anh biết sai rồi, lần sau anh sẽ không như vậy nữa. Anh hứa đó! - Anh vừa ra sức bày tỏ sự ăn năn, vừa nở nụ cười ngây ngô. Bé con quan tâm đến anh! Bé con đang quan tâm đến anh! Bé con là của anh đó! Của anh! Của anh!
- Được rồi, chúng ta về nhà thôi. - Cô thở hắt ra, cam chịu nhường tay lái cho tên ngốc nào đó. Cô càng ngày càng mềm lòng rồi, thật sự là không có cách nào nổi nóng với đôi mắt long lanh đầy tín nhiệm kia mà.
Có điều, bây giờ cô thực sự đang rất hoang mang, bởi vì tính mạng của cô còn đang treu lủng lẳng đợi người đến đoạt kia kìa aizzz...
Chương 16: Tính mạng rất quan trọng

Sáng hôm sau, cô bị hương thơm thức ăn đánh thức, vừa mở mắt đã thấy một bàn đồ ăn thịnh soạn, mà tên ngốc kia đang sắp xếp bát đũa.
Thấy cô mở mắt, anh liền nở nụ cười lấy lòng, ánh mắt lấp lánh rõ ràng muốn nói: 'Bé con, khen anh đi, mau khen anh đi!'
Cô phì cười, không hề keo kiệt tặng cho anh một lời khen, sau đó mới sửa soạn rời giường.
- Sao hôm nay anh dậy sớm thế?
- Anh sợ bé con đói bụng.
Cô dừng đũa ngẩng đầu nhìn anh, sau đó hào phóng tặng cho anh một nụ cười khích lệ.
Hiển nhiên, nụ cười của cô có tác dụng rất lớn, lập tức khiến tâm hồn anh bay lơ lửng lên tận chín tầng mây. Bé con vui vẻ! Anh làm cho bé con vui vẻ! Chính là anh làm cho bé con vui vẻ đó!! Ha ha ha~
Cô nhìn bọ dáng hân hoan kia của anh, lại càng rối bời. Cô có thể trực tiếp nói cho anh là cô hiện tại rất rất muốn lập tức đuổi anh đi thật xa hay không? Thử hỏi có ai chịu để một kẻ không biết bao giờ sẽ đột nhiên nổi khùng muốn giết mình ở bên cạnh hay không? Tất nhiên sẽ không, cô cũng chỉ là một người bình thường mà thôi. Thế nhưng... nghĩ đển thời gian đầu lúc mới gặp anh, cái đầu của cô lại bắt đầu có xu hướng đau dữ dội. Nếu cô có thể vứt bỏ anh một cách dễ dàng thì còn phải đợi đến ngày hôm nay sao? Người này căn bản chính là một cái kẹo cao su không dứt ra được. Có điều, giữ anh lại thì cái mạng của cô chẳng biết còn có thể tồn tại bao lâu nữa đây?
Suy đi tính lại một hồi, cô bỗng đứng bật dậy, đôi mắt lòe lòe phát sáng, khóe môi lại nở nụ cười hết sức dịu dàng. Mặc kệ, có khó khăn đến mấy cô cũng mặc kệ! Cô phải sống cái đã!
- Tên ngốc, đi thôi, hôm nay tôi tốt bụng đưa anh đi chơi.
- Đi chơi? – Hai mắt anh sáng bừng, lập tức chạy đi dắt xe, rồi quay vào giúp cô mặc áo khoác bông kín mít, đeo găng tay, quàng khăn, đội mũ, tiếp đến nắm cổ tay cô kéo ra ngoài, cuối cùng khóa cửa chắn chắn, nhét chìa khóa vào trong túi rồi tủm tỉm leo lên xe. – Bé con, đi thôi!
Cô ngây ngốc nhìn một loạt hành động thuần thục như bôi mỡ, không biết phải nói cái gì. Người này người này... có thể ý thức một chút vị trí của mình hay không? Anh là khách, là khách đó!! Cô mới là chủ nhà có được không?
Tất nhiên anh không hiểu được tiếng lòng của cô, vẫn vui tươi hớn hở đạp xe vòng vòng, đông hỏi một câu, tây hỏi một câu, hoàn toàn không biết sắc mặc rối rắm của người ngồi đằng sau.
Một lúc sau cô mới chớp chớp mắt bừng tỉnh, nghiêng đầu lắng nghe tên ngốc kia vừa đạp xe vừa vắt óc kiếm chuyện để nói. Cô thật sự có chút hoài nghi, tại sao mà anh càng ngày càng thích hỏi những vấn đề thiếu não? Là bệnh tình nặng hơn? Hay chỉ muốn trêu chọc cô? Cô thế nào cũng không ngờ được, lí do chỉ đơn giản là anh muốn nghe giọng nói của cô. Nếu mà cô biết, nhất định sẽ hung hăng mắng cho anh một trận, để cho anh nghe đủ.
- Bé con, chúng ta đi đâu?
- Anh muốn đi đâu?
- Bé con muốn đi đâu anh cũng muốn đi đó. – Anh cười hì hì trả lời, giống như đó là điều đương nhiên vậy.
Chương 17: Thoát thân trong tích tắc

Trong tích tắc khi bọn chúng chuẩn bị tóm được cô, cô mạnh mẽ quăng xe đạp nhảy vào bụi rậm bên đường, lăn một vòng rồi lập tức dùng khả năng mà cô tự tin nhất, nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
- Chia ra tìm, nhất định hôm nay phải tóm được con nhãi này! – Tên cầm đầu hung hăng vung tay lên, lập tức cả bọn tản ra mọi phía, bắt đầu lùng sục.
Rẩm rầm bịch bịch loạt xoạt~
Bốn phía không ngừng truyền đến âm thanh khiến tim cô muốn bắn ra ngoài. Cô lớn đến từng này lần đầu tiên bị nhiều người lùng bắt như vậy đấy, mà lại còn là một đám côn đồ hung thần ác sát nữa chứ. Trời ơi, cô chỉ muốn sống mà thôi, chẳng lẽ khó khăn đến vậy sao? Rốt cuộc cô cũng cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn. Nghĩ mà xem, nếu như bây giờ có hai người, mà tên kia lại ngốc như vậy không phải là chết chắc rồi sao? Lại Tĩnh Nhã cô đúng là biết nhìn xa trông rộng mà...
Còn chưa đợi cô tự kỷ xong, bên dưới đã truyền đến tiếng quát tháo chửi rủa ỏm tỏi, tiếp đến hình như có tên nào đó gọi điện thaoij báo cáo...
Đợi chút!
Cô nhướn người, cố gắng vểnh tai nghe ngón, chỉ thiếu điều cắm đầu xuống dưới mà thôi. Đúng rồi, cô đang ở trên ngọn cây, thế nào, cô thông minh không? Cái cây này còm nhom như vậy, bọn to con kia làm sao có thể trèo lên mà tìm kiếm được? Hơn nữa, xung quanh có rất nhiều cây to, tán lá xum xuê đủ để phía dưới không thể nhìn lên đây được. Đó là lí do cô quyết định quăng xe nhảy vào khu đất trống này. Chỉ cần bọn chúng không dắt chó đến, cô tuyệt dối không thể bị phát hiện. À, còn phải trừ cả trường hợp bọn chúng phát điên chặt hết đám cây rối lùm xùm này đi nữa.
Quay trở lại cục diện hiện tại, cố gắng hết sức nhưng cô cũng chỉ nghe được loáng thoáng mấy từ vụn vặt, trong đó đại khái là tên kia gọi người bên đầu dây là 'thiếu gia'...
Thiếu gia?
Cô trợn trừng mắt, thật sự không hiểu mình đã đắc tội với người có tiền có quyền từ khi nào. Hình như cô chỉ dây dưa với mỗi người nhà họ Tô...
Tô Tử Nhiên?
Tô Diễm?
Đúng rồi, nhất định là bọn họ. Thế nhưng tại sao? Cô đang hợp tác với Tô Tử Nhiên, theo lí mà nói anh ta hẳn là không có lí do gì mà lùng bắt cô cả. Còn Tô Diễm, cô hình như không hề chọc đến anh ta mà? Dù rằng gương mặt anh ta nhìn rất quen thuộc. À, còn có cậu thiếu gia còn lại, Tô gì gì đó nhỉ? Mặc dù cô chưa từng gặp mặt anh ta, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng một ngày xấu trời nào đó anh ta tình cờ nhìn thấy cô rồi nảy sinh ác cảm đòi giết cô không chừng.
Lắc lắc đầu xua đi những suy nghĩ không có hồi kết kia, cô cẩn thận quan sát tình hình bên dưới, rồi nhân cơ hội bọn chúng không để ý mà từ từ, từ từ tụt xuống dưới, vừa tiếp đất chân đã như bôi mỡ chuồn đi mất, trong nháy mắt đã đến con sống gần đó, không chút nghỉ ngơi mà nhảy ùm xuống, lặn một hơi bơi đi mất.
Tại sao phải nhảy xuống sông? Bởi vì chỉ cần cô nhảy xuống nước, thì cho dù bọn côn đồ kia có mang cả đàn chó đến cũng vô dụng, ha ha ha cô thông minh không, tuyệt vời không?
Qua một quãng, cô mới run lẩy bẩy tiến đến gần bờ. Bơi giữa mùa đông, cho dù đã là cuối mùa thì cái cảm giác này cũng vẫn không thể coi thường a~
Hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, cô lạnh đến đông cứng rồi, nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng vì cái mạng nhỏ này thôi. Cô nghển cổ nhìn xung quanh, xác định là không có ai mới thao giày, cẩn thận móc vào một nhánh cỏ gần bở, sau đó lại ùm một cái bơi đi, đến giữa chừng thì tháo nốt chiếc giày còn lại để nó tự do trôi theo dòng nước, lúc này mới yên tâm tìm một bến bờ mà trèo lên.
Cô kéo chặt chiếc áo bông đang không ngừng nhỏ nước, rảo bước dọc theo bờ sông, trong đầu không nhịn được nghĩ tới lò sưởi cần mẫn của mình. Nghĩ đến tình cảnh hiện giờ cô lại càng đau lòng. Nhà không thể về, cũng không thể nhờ Gia Tuệ giúp đỡ. Cô không muốn cô ấy có bất kỳ liên hệ gì với xã hội đen. Cô ấy cứ sống vui vẻ như bây giờ là tốt rồi! Nhưng mà nếu cô đột nhiên cắt đứt liên lạc... không được, xem ra là phải tìm cơ hội báo cho cô ấy một tiếng thôi.
Cô cũng không biết rằng, có nhiều việc không phải mình muốn là được, cũng như có một số người, nếu như cô cứ im lặng bảo vệ, một mực không chịu nói rõ chân tướng cũng không phải là việc tốt.
...
Đinh Gia Tuệ vừa đóng cửa hàng thì bỗng nhiên thèm ăn táo, vì thế cô siết chặt chiếc áo phao trên người, rẽ vào siêu thị mua một túi táo đỏ mọng rồi mới đi về nhà, tâm trạng rất vui vẻ, vừa đi vừa ca hát. Có lẽ là do quá hào hứng nên cô không để ý vấp phải một tảng đá, đầu gối mài xuống đường xước cả một mảng lớn, táo rơi hết ra ngoài, lăn lông lốc trên con phố chập chờn tối.
Đúng lúc cô đang luống cuống thì trước mặt xuất hiện một bàn tay to lớn với những ngón tay thon dài như nghệ sĩ dương cầm, đồng thời một giọng nói hết sức dễ nghe vang lên bên tai.
- Cô bé, để anh giúp em nhé?
------------------------------------------------------------------
Chương 18: Căn phòng xa hoa

Sáng hôm sau,
- Cháu thật sự cám ơn bà rất nhiều! - Cô nắm tay bà lão tốt bụng đã cho mình tá túc một đêm, cúi đập người bày tỏ sự cảm kích. - Sau này có cơ hội cháu sẽ trở lại thăm bà. Trời lạnh lắm, bà cẩn thận giữ gìn sức khỏe nhé!
Tạm biệt bà lão xong, cô đút hai tay vào túi áo chậm rãi bước đi. So với ngày hôm qua, trang phục của cô đã hoàn toàn thay đổi, quần bò được thay thế bằng chiếc quần vải thô của bà lão, áo khoác từ màu xanh nhạt chuyển thành hồng phấn, mũ len không còn nữa, chỉ có duy nhất chiếc khăn trên cổ là vẫn y nguyên. Trong số này ảo diệu nhất phải nói đến chiếc áo bông của cô. Kỳ thật vẫn là nó thôi, nhưng cô lộn ngược một cái là đã có chiếc áo khác rồi, thật là tiện lợi có phải không? Đối với một tên trộm thường xuyên bị truy bắt thì chiêu này là không thể thiếu được, cho nên mới nói, riêng việc lẩn trốn, Lại Tĩnh Nhã cô chính là đệ nhất!
Tự kỷ một hồi, cô bắt đầu nghĩ đến chính sự. Cô bây giờ không có nhà để về, lại chẳng thể nhờ vả ai, cuộc sống trước mắt cũng là một vấn đề hết sức to lớn. Nhưng mà trước đó, cô cần nghĩ ra lí do để từ biệt Gia Tuệ cái đã, kẻo cô ấy lại mất công lo lắng, cũng để cắt đứt quan hệ với cô ấy, đề phòng đám côn đồ kia gây khó khăn cho người vô tội.
Vì vậy, cô tăng nhanh tốc độ, tiến thẳng đến nhà trọ của Gia Tuệ. Giờ này cô ấy chắc là đang ở tiệm bánh bao, cô chỉ cần gửi lại thư là được, cho dù cô ấy có tức giận cũng chẳng thể làm gì được cô. Cô sợ nếu gặp truwocj tiếp sẽ bị truy hỏi đến phát điên lên mất. Hơn nữa, thời gian quá lâu sợ sẽ có nguy hiểm.
...
Xoẹt xoẹt xoẹt~
Cô dùng tốc độ gió thoảng mây trôi viết xong bức thư từ biệt thấm đẫm nước mắt, cẩn thận nhét vào giữa khe cửa, sau đó mới thwor dài một hơi, xoay người bước đi. Thật sự không biết tiêp theo cô nên sống như thế nào đây? Tiền trong người cô cũng không còn nhiều, gần như toàn bộ đều để ở trong nhà, thật sự là ngu ngốc mà! Tại sao cô lại không mang hết theo chứ? Cũng may giấy tờ tùy thân cô đều mang đi, nếu không thì đúng là chết chắc rồi. Tuy rằng như thế, nhưng ở lại đây hay đi đến một nơi khác, đối mặt hay lẩn trốn, đó cũng là điều khiến cô hết sức đau đầu.
Có lẽ do mải suy nghĩ nên cô không để ý, từ một nơi cách đó không xa, có một ánh mắt luôn dõi theo mình, mang theo thích thú và tham lam.
- Lại Tĩnh Nhã, chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi!
...
Lượn đi lượn lại cuối cùng lại luộn đến nha họ Tô, tất nhiên lúc này trời đất đều đã tối ôm.
Cô đứng ở một góc vườn, thân hình bé nhỏ bị bóng cây che khuất gần hết, đôi mắt thăm dò nhìn một lượt từng khu nhà. Cô vẫn băn khoăn về danh xưng 'thiếu gia' kia. Rốt cuộc là kẻ nào muốn bắt cô đây? Mặc kệ là ai thì lí do duy nhất cô có thể nghĩ ra là vật kia. Nghe nói đó là báu vật gia truyền của nhà họ Tô, chỉ có Gia chủ các đời mới có thể sở hữu nó. Nói cách khác, chỉ cần ai nắm trong tay vật đó thì sẽ là Gia chủ đời kế tiếp. Chỉ là, vật đó đã bị Tô Thất giấu đi đâu không biết. Quả nhiên là một lão già giỏi hành hạ người khác, chết rồi cũng không chịu giao đồ vật kia ra, để mấy đứa con phải tranh giành đến sứt đầu mẻ trán suốt mấy năm liền. Cô chép miệng một cái, nghĩ đến tin tức nghe lỏm được trong mấy anwm qua mà không khỏi dựng ngón tay cái, kịch tính còn hơn cả phim điện ảnh!
» Next trang 5

Doc truyen online mien phi moi nhat hay nhat - KenhTruyen.Hexat.Com

Copyright © 2018 KenhTruyen.Hexat.Com - All rights reserved.
Wapsite Đọc Truyện online được tổng hợp từ nhiều nguồn trên internet.
Được phát triển bởi Trái Tim Băng™ và tất cả các thành viên.