Old school Easter eggs.
Đọc truyện
Truyện Teen | Ngôn Tình | Xuyên Không | Tiểu Thuyết
Truyen ngon tinh - Hợp đồng hôn nhân 100 ngày phần 3
CHƯƠNG 23 - CON ÔNG CHÁU CHA
Hộp đêm sang trọng, xa hoa, tiếng nhạc lớn tựa như sấm vang, những đôi nam nữ với những bộ quần áo sang trọng quấn quýt lấy, uốn éo với nhau dưới nền nhạc, nhiệt tình và kích thích.

Một dáng người cao gầy, đó là những cô gái trang điểm ăn mặc đẹp đẽ đứng ở một góc khuất yên tĩnh, đôi mắt háo hức quét qua một góc của hộp đêm. Nhưng các cô lại không dám đến gần, bởi vì đó là chỗ VIP được các " con ông cháu cha" ở Đài Bắc bao hết, ở trong đó đều là con cái của các cán bộ cấp cao.

Các quý công tử tất nhiên cũng có vui đùa với gái, nhưng muốn đền gần khu vực của họ, tất nhiên cũng đã được qua chọn lựa kỹ lưỡng. Khả năng được chọn trúng còn ít hơn so với trúng sổ số, nhưng vẫn làm cho vô số phụ nữ trong hộp đêm đến đây và chờ đợi, tiếc nuối, vô số lần giả vờ đi ngang qua.

Trong lòng của các quý công tử đều ôm mỹ nhân, chỉ ngoại lệ một người ngồi một mình, người được tôn xưng với danh "thái tử", " Ngũ thiếu", " Ngũ gia", đó chính là Ngũ Liên. Anh ta hôm nay không có hứng thú vui đùa với phụ nữ, bất kể người phụ nữ nào đi đến mời mọc, anh đều không quan tâm, chỉ ngồi đó uống rượu.

Các quý công tử có người la ó lên: "Ngũ gia tối hôm nay rất lạ nha...tôi không biết rượu lại uống ngon đến vậy..."

"Không lẽ như lời những người khác nói, sinh lý không được thỏa mãn sao? Các cậu biết không tối hôm qua Ngũ gia đã đụng phải người phụ nữ của ai không? Công tử tóc vàng cười bí hiểm: " Là vợ của Nam Cung Nghiêu đó!"

"Hả, không phải là tổng tài Nam Cung người một tay làm mưa làm gió trong giới tài chính chứ? Ngũ gia quả nhiên là Ngũ gia, đụng đến đều không phải là những phụ nữ tầm thường mà!"

"Ngũ gia từ khi nào lại có hứng thú với vợ của người khác vậy? Chẳng lẽ chơi với xử nữ cũng chán sao?"

"Ha ha....." Tất cả các công tử đều đồng loạt cười to.

Thấy bọn họ cười đùa, Ngũ Liên cũng không thèm quan tâm đến. Cho đến bây giờ, trong đầu anh vẫn còn nhớ đến hình ảnh thân thể trắng noãn nà cùng với gương mặt khóc như mưa của người phụ nữ đó. Con thỏ trắng đẹp như vậy, làm cho người khác rất muốn đến cấu xé nó ra.

Nhìn bộ dạng sợ hãi của cô, anh còn tưởng rằng cô là xử nữ, không ngờ rằng lại là vợ của người khác! Ngay cả anh cũng nhìn không ra.

Kỹ thuật che đậy của cô quả là cao siêu!

" Ngũ thiếu cứ vậy buông tha cô ta sao? Nam Cung Nghiêu là một kẻ có tiền, nhưng có tiền thì sao chứ, làm sao có thể đấu lại được người có quyền nào.

" Cậu nói sai rồi! Thực lực của nhà Nam Cung , còn hơn cả tưởng tượng của cậu đó!" trong nụ cười của Công tử tóc vàng có chút nghiêm túc. "Ngũ gia của chúng ta xuất sắc như vậy, làm sao có thể chịu thất bại như vậy chứ? Phụ nữ không thiếu, không cần phải vì một người đàn bà mà đắc tội với Nam Cung Nghiêu. Đúng không? Ngũ gia!"

Ngũ Liên lơ đãng liếc nhìn anh ta, biểu môi không thèm quan tâm: "Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ thôi mà, bổn thiếu gia đây không thèm để ý làm gì!
CHƯƠNG 24 - ĐIỀU DUY NHẤT QUAN TÂM ĐẾN
Uất Noãn Tâm khóc mệt rồi ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại bên ngoài đã là một màn đêm, nhìn vào đồng hồ, là 21 giờ. Mơ màng nhớ ra thì ra bản thân đã ngủ một ngày một đêm rồi, thật sự vô cùng mêt mỏi. Yếu ớt tựa như thủy triều lên đến vậy, cô cảm giác bản thân giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cho dù chết rồi, cũng không ai biết đến.

Ngoại trừ, có duy nhất một cuộc gọi nhỡ.

Ai vậy nhỉ?

Lương Cảnh Đường.

Cô không biết rõ đây là vui mừng, hay là...mất mác.

Anh tìm cô, chắc hẳn là về công việc rồi! Cô vội vàng bấm số, vừa reo hai tiếng liền có người bắt máy.

" Là anh!" Giọng nói của anh nhẹ nhàng, tựa như làm sáng cả ánh trăng, từng mảng mỏng, trải rộng vào trong tâm trí cô, có chút ấm áp, cũng có chút đau. "Vẫn còn đó không? Tại sao lại không nói gì hết vậy?"

"Ưm....vẫn nghe...." Vừa mở miệng, mới phát hiện cổ họng vô cùng đau, giống như bị bị vướng vô số hạt cát trong đó, ma sát vào cuốn họng đến muốn khạc cả máu ra.

"Giọng của em nghe có vẻ không ổn, có chỗ nào không khỏe sao?"

"Không, không có..." Có lẽ chỉ có anh là người duy nhất trên thế giới này quan tâm đến cô. Nếu không phải đã khóc hết nước mắt, Uất Noãn Tâm thật sự rất muốn khóc một trận thật lớn với anh. Nhưng hiện tại thì cô chỉ có thể giả vời kiên cường hỏi anh: "Anh có việc gì sao?"

" Ngày mai phải thẩm vấn một vụ án, muốn em làm trợ lý cho anh, muốn em sang đây làm quen với trường hợp này, nhưng bây giờ đã quá trễ rồi, hay là...."

" Bây giờ em qua ngay!" Cô nói nhanh.

" Có được không? Em còn là một nữ sinh." Anh dừng lại một chút: "Anh qua đón em!"

" Không cần đâu, anh đưa địa chỉ cho em, em lập tức qua đó ngay!"

" Ưm! Nhớ chú ý an toàn đó, có chuyện gì thì gọi cho anh!"

Uất Noãn Tâm rời giường, nhanh chóng tắm rửa. Nhìn khuôn mặt trắng bệch như quỷ ở trong gương, khóe miệng nhếch lên có chút tự ti. Vừa mới kết hôn không lâu, cô đã bị dày vò thành bộ dạng này sao? Lắc đầu không muốn nghĩ đến những chuyện đó nữa, không muốn để Lương Cảnh Đường lo lắng, cô trang điểm lại nhìn ổn thỏa rồi mới bước ra khỏi cửa.

Hà quản gia cũng không hỏi cô đi đâu, trong cái nhà này, cô giống như người tàn hình vậy, không ai thèm để ý đến. Cô không muốn ở lại trong nhà này thêm một giây nào nữa, dường như vừa chạy ra khỏi cửa nhà, cô chạy chậm lại đến trạm xe buýt.

Nơi này đều là biệt thự tư, xe buýt rất ít khi đi ngang qua đây, cô đợi rất lâu nhưng không thấy. Từ phía xa xa cô nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang chạy vòng lên đường núi, xuyên qua màn đêm chạy thẳng đến. Đèn xe sáng hơn cả ánh trăng, chiếu thẳng vào trong mắt cô. Cô đưa tay ra che mắt lại, cho đến khi xe đến gần, cô mới nhìn thấy rõ là một chiếc Rolls-Royce.

Bản số xe kia nhận ra được, trong lòng hoảng hốt, theo bản năng muốn trốn tránh!

Nhưng chiếc xe vốn không hề dừng lại, trực tiếp chạy ngang qua người cô.

Đó mới chính là tác phong của người chồng lạnh lùng trên danh nghĩa của cô.

Uất Noãn Tâm cười khổ. Chẳng qua chỉ là người qua đường thôi, cô vẫn còn ngu ngốc mộng tưởng gì nữa chứ?

Bác Trương lái xe từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy một bóng hình ốm yếu cô đơn, có chút không nhịn được. "Thiếu gia, thiếu phu nhân cô ấy..."

" Tôi nhìn thấy rồi! Không cần quan tâm!" Anh mắt của Nam Cung Nghiêu vẫn chuyên tâm nhìn vào màn hình máy tính, lạnh lùng không chút cảm xúc.

Vừa mới tỉnh dậy, thì đã vội vàng trang điểm đi gặp tình nhân rồi, tôi thật sự quá coi thường cô!

Bởi vì một người phụ nữ như vậy mà bỏ một cuộc hợp quan trọng, thật không đáng.
CHƯƠNG 25 - NGƯỜI ĐÀN ÔNG HOÀN MỸ
Hai tiếng sau, Uất Noãn Tâm cuối cùng cũng đến dưới lầu nhà Lương Cảnh Đường. Để ý kỹ mới phát hiện, ở đây tuy không phải là khu biệt thự Bán Sơn, nhưng nhất định là khu trung tâm đất đắt đỏ. Cô từng nhìn thấy quảng cáo ở trên báo, ở đây mỗi tấc đất là một tấc vàng, ngay cả một gian phòng bình thường có 200 mấy met vuông cũng hết mấy chục triệu, mắc đến không thể thốt nên thành lời.

Bây giờ thu nhập của luật sư cao đến vậy sao? Hay là, anh là con nhà giàu có sao?

Lương Cảnh Đường tự mình xuống lầu đón cô, trên bàn đã để chuẩn bị sẵn bánh ngọt, vừa nhìn là biết do chính tay anh làm. Sự quan tâm của anh, giống như một dòng nước ấm, nhẹ nhàng chảy vào trong lòng cô.

Hai người nói chuyện với nhau một chút, sau đó Lương Cảnh Đường bắt đầu giới thiệu sơ quan tình hình vụ án. Uất Noãn Tâm nhận lấy xấp tư liệu dày cui, ngồi ở trên ghế sofa đọc thật kỹ, đồng thời đánh dấu lại những chỗ cân thiết. Hai người cố gắng làm việc của mình, không quấy rầy lẫn nhau, bầu không khí vô cùng hài hòa.

Khoảng hơn một giờ đồng hồ trôi qua, Uất Noãn Tâm hơi mệt, ngẩng đầu lên xoay xoay cổ. Lương Cảnh Đường thấy được cảnh này, mỉm cười hỏi cô : " Mệt rồi phải không? Anh pha cho em một ly coffee nhé?"
"Ưm! Cám ơn anh!"

Cô lén nhìn về phía nhà bếp, ánh đèn màu vàng như rượu nhẹ nhàng chiếu lên thân hình của Lương Cảnh Đường, tạo thành một đường vòng cung, tô đậm những đường nét đẹp đẽ trên con người của anh.

Áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo len màu xám tro, cả người mặc bộ đồ giản dị ở nhà, yên tĩnh đứng ở chỗ đó, khóe miệng gợi lên những ngọn sóng mềm mại. Chỉ cần nhìn thôi cũng cảm thấy rất ấm áp, rất yên tâm.

Sau khi rời khỏi Hoa Liên, anh là người đàn ông duy nhất khiến cô có cảm giác an toàn.

Cô thích cảm giác khi ở bên anh, thoải mái tự do, không có bất cứ áp lực nào.

Giống như hai người bạn đã quen biết rất nhiều năm vậy, vô cùng hiểu nhau.

Nhưng...

Anh đối với ai cũng dịu dàng như vậy sao?

Cũng có thể sau khi anh có vợ rồi, sẽ không còn như vậy nữa.

Không biết người vợ sau này của anh, trông sẽ như thế nào nhỉ? Nhất định cũng là một người dịu dàng, tự lập, năng lực xuất sắc sao?

Được anh yêu thương, là một việc vô cùng hạnh phúc.

Trong đầu bắt đầu ý thức được bản thân mình đang mơ mộng, Uất Noãn Tâm lập tức đem giấc mộng đó đè nén xuống. Cô đã là vợ của người khác, làm sao có thể mơ tưởng đến người đàn ông khác chứ?
CHƯƠNG 26 - NGƯỜI TRÊN ẢNH BÌA
Lương Cảnh Đường pha xong coffe bước ra, Uất Noãn Tâm vẫn còn đang mải mê làm việc. Ánh mắt rất chuyên tâm, không giống một cô nữ sinh mới 18 tuổi tí nào. Anh sẽ chọn cô, bởi vì cô rất có năng lực, lại chăm chỉ, không ngại cực khổ. Thêm một thời gian nữa, cô nhất định sẽ trở thành một luật sư xuất sắc.

Anh cũng từng tìm qua rất nhiều người làm trợ lý, nhưng mục đích của các cô chỉ nhắm vào anh.

Mỗi lần anh ở nhà chuẩn bị hồ sơ, các cô chỉ biết trang điểm ăn mặc thật quyến rũ, tìm tất cả mọi cách để hấp dẫn anh, muốn kéo anh lên giường với bọn họ. Nhưng mùi nước hoa trên người các cô, nồng nặc đến mức khiến anh chán ghét, cảm thấy vô cùng thiếu tế nhị.

Anh rất thích mùi hương trên người cô, nhàn nhạt, thơm ngát tựa như mùi hương của sữa hòa với sữa tắm, rất tựa nhiên, rất dễ chịu.

Ly coffee dần chỉ thấy đáy, cuối cùng Uất Noãn Tâm cũng xem hết toàn bộ hồ sơ trong tay mình, mệt mỏi duỗi thẳng lưng ra.

" Đã ba giờ sáng rồi, hôm nay ngủ lại nhà của anh đi! Yên tâm đi, anh là một người tốt! Tuyệt đối sẽ không làm ra bất kỳ chuyện xấu nào đâu!" Lương Cảnh Đường giúp thu dọn lại mọi thứ, bộ dạng nói đùa của anh càng nhìn càng đẹp, lại còn có chút trẻ con nữa.

"Em biết rồi! Nhưng tốt hơn em vẫn phải về nhà, em, ...người nhà em sẽ rất lo lắng."

"Ưm! Để anh đưa em về!"

" Không cần không cần! Em tự bắt xe về được rồi!" Uất Noãn Tâm nhanh chóng vẫy tay chào, vừa đứng dậy mới biết chân mình do ngồi quá lâu, hai chân mềm nhũn, lại ngã xuống trở lại, cô lúng túng cười: " Nhưng có thể nào cho em ở lại đây nửa tiếng không? Chỉ nửa tiếng là đủ..."

" Tất nhiên là được rồi! Anh đi sắp xếp lại tài liệu nhé!"

"Ưm!" Uất Noãn Tâm chán nản, tiện tay lấy một cuốn tạp chí ở dưới bàn lên coi.

Nhân vật trên ảnh bìa chính là...

Kẻ biến thái tối hôm qua sút chút nữa đã cường bạo cô đây mà!

Sắc mặt của cô liền trắng bệch, siết chặt các ngón tay, bất giác rùng mình, cả người có cảm giác như máu đang chảy ngược.

Trên mặt báo chính là tin tức về việc thái tử Ngũ thiếu người đứng đầu các đảng phái đang chuẩn bị tiếp quản công ty khai thác mỏ lớn nhất Đài Loan, hình trên ảnh chính là anh ta, quần áo chỉnh tế, tràn đầy nhiệt huyết, điều không đổi chính là nụ cười xấu xa trên khóe miệng còn hấp dẫn hơn so với phụ nữ, đầy khiêu khích và gợi cảm. Giống như một người có thân phận cao quý, nhưng lại là một kẻ trăng hoa vô cùng phóng túng.

Cả một trang báo rộng dài đều ca ngợi anh ta làm thế nào làm được như vậy, thủ đoạn cao thâm, từ trong số hàng chục ngàn công ty trở thành người chiến thắng lớn nhất.

Uất Noãn Tâm càng xem càng tức giận, hận một nỗi không thể xé rách cuốn tạp chí.

Anh ta là một kẻ mặt người dạ thú. Đạo đức giả! Tàn ác! Cô căm hận anh ta!

Lương Cảnh Đường nhìn thầy sắc mặt của cô rất xấu, theo tầm mắt của cô nhìn xuống dưới. Nhìn thấy hình của Ngũ Liên, lông mày nhíu lại một cách khác thường: " Em, biết cậu ta sao?"
CHƯƠNG 27 - KHÔNG QUEN BIẾT ANH TA
"Không quen biết!" Uất Noãn Tâm nói một câu chắc chắn, trong lòng nghiến răng nghiến lợi. Khiến cho luôn gặp ác mộng, muốn đem đoạn ký ức đó xóa sạch sẽ. Ít nhất sẽ không cần mỗi lần nghĩ đến nó, đều khiến cho cả người của cô vô cùng nhục nhã, trên da thịt vẫn còn cảm giác được nhiệt độ nóng bóng trên người của anh ta.

"Anh còn nghĩ cả Đài Loan này không người nào không biết cậu ta! "Lương Cảnh Đường ngồi xuống bên cạnh cô, tựa như quan tâm ngồi nói chuyện phí
ế
m với cô, nhấp một ngụm nước, anh nhẹ nhàng nói: "Xét cho cùng, cậu ta cũng được coi là một biểu tượng của Đài Loan! Giống như khi nói đến HongKong, tự nhiên sẽ nghĩ đến Lý Gia Thành vậy."

"Anh ta có năng lực để so với Lý Gia Thành sao?"

"Năng lực, cậu ta có. Nhưng lợi hại nhất, chính là bối cảnh của gia đình cậu ta. Chính xác mà nói, là ông nội của cậu ta."

Uất Noãn Tâm cười nhạt: "Lại là một tên công tử bột."

"Là thái tử!" Lương Cảnh Đường mỉm cười sửa lời cô. "Ông nội của cậu ta là lãnh đạo cấp cao ở Trung Quốc (nguyên tác ghi là đại lục, từ này người Đài Loan thường dùng để chỉ những người đến từ Trung Quốc.), còn về việc cấp bậc cao bao nhiêu, anh không tiện đề cập đến, nói tóm lại không thể tượng tượng đến. Hơn nữa gia đình mẹ cậu ta lại là gia đình giàu có, không có cách nào ước tính được."

"Cha cậu ta lúc lớn tuổi mới có được đứa con trai, đối với cậu ta vô cùng yêu thương. Ông nội cũng xem đứa cháu đích tôn này là bảo bối, từ nhỏ thì đã trải sẵn đường cho cậu ta. Lần này cậu ta có thể tiếp quản công ty khai thác mỏ, chẳng qua do một câu nói của ông nội cậu ta thôi!"

"Xem ra anh rất hiểu rõ gia đình của anh ta..."

Lương Cảnh Đường hơi ngừng lại một chút, mỉm cười: "Cũng có nghiên cứu đôi chút."

"Oh...nếu người khác không biết, còn tưởng rằng anh có liên quan đến gia đình gia đình của cậu ta đó."

"Đây là bản năng của luật sư mà!" Lương Cảnh Đường hời hợt nói lướt qua, rồi chuyển đề tài. "Ở Đài Loan chỉ có hai người đàn ông độc thân sáng giá nhất, đó là Ngũ Liên và Nam Cung Nghiêu. Đáng tiếc Nam Cung Nghiêu đã kết hôn rồi!"

Hai tai cũng Uất Noãn Tâm nóng lên, tim đột nhiên đập thình thịch. "À, à... em không biết..."

"Có câu nói: đàn ông không hư, đàn bà không yêu. Người đàn ông Ngũ Liên này, đối với phụ nữ là một loại hấp dẫn chết người ! Tựa như... hoa anh túc."

"Theo em nghĩ chẳng qua chỉ là sự sùng bái cùng sợ hãi, mãi mãi không thể với tới được mới đúng! "Trong lòng Uất Noãn Tâm vô cùng bất mãn, gì mà người đàn ông độc thân sáng giá chứ, thái tử gì chứ, rõ ràng là một kẻ cầm thú. Không! Ngay cả cầm thú cũng không bằng!

"Tại sao chứ?" Lương Cảnh Đường cảm thấy cách nói của cô rất đáng yêu. "Về bối cảnh gia đình cùng với vẻ ngoài của cậu ta,đấy là người chồng mà tất cả phụ nữ điều mơ ước đến. Theo một ý khác mà nói, cậu ta giống như một con chiến mã khó thuần phục, có thể hoàn toàn khơi dậy dục vọng trong lòng người phụ nữ."

"Cách nói này của anh thật quá hoang đường mà!" Uất Noãn Tâm khinh miệt, nghĩ cũng không muốn nghĩ đến, chợt thốt lên một câu: "Anh mới chính là người chồng mà người phụ nữ tha thiết mơ ước đến!
CHƯƠNG 28 - BỖNG NHIÊN CẢM THẤY MẤT MÁT
Lời vừa được nói ra chưa đến 5 giây, Uất Noãn Tâm mới biết rằng câu nói này có vẻ...rất mập mớ... rất dễ làm cho người khác hiểu nhầm ý nghĩa của câu nói...

Ơ, cô làm sao để rút lại lời vừa nói đây?

Lương Cảnh Đường không lên tiếng, chỉ nhìn cô cười, chờ đợi, ám chỉ đó giống như một câu nói đùa vô thưởng vô phạt.

"Ý của em là... anh là một luật sư xuất sắc... lại biết xuống bếp... bất cứ người phụ nữ nào cũng đều cảm thấy anh rất hoàn mỹ..."

"Trong số đó, có bao gồm em không?"

Uất Noãn Tâm giống như bị người khác ghim một cây kim, đột nhiên ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt sáng ngời từ tròng mắt đen láy của anh. Trong tim có một trận hoảng hốt không biết từ đâu đến, nắm chặt tay lại. Hô hấp đột nhiên trở nên khó khăng, hai má bắt đầu ửng đỏ.

Lương Cảnh Đường đột nhiên bật cười, tiếng cười bật ra từ lồng ngực, trong trẻo giống như tiếng của chuông bạc. Anh đưa tay lên xoa xoa đầu của cô : "Ngốc à, anh chỉ đùa với em thôi!" Nhiệt độ từ bàn tay anh truyền xuống da đầu cô rồi lan rộng ra khắp người, làm cho cả người như tê dại.

Uất Noãn Tâm ngớ ngẩn một hồi, sắc mặt mới dịu bớt, rồi cười với anh: "Oh..."

Cô biết rõ, trong mắt của anh, bản thân chỉ là một cô nhóc không hiểu chuyện, làm sao có thể phát sinh loại tình cảm đó chứ!

Cô đối anh, cũng không có bất kỳ mộng tưởng nào hết.

Nhưng tại sao, tự dưng cô lại cảm thấy mất mát vậy chứ?

.............................................

Về đến nhà cũng đã 4 giờ sáng, hai mắt của Uất Noãn Tâm như gấu mào, nhẹ nhàng đi lên lầu, đèn cũng lười mở, đi thẳng một mạch đến giường, vừa định nhắm mắt lại, trong bóng tối liền vang lên một giọng nói lạnh lùng như của ác ma.
"Cũng chịu về nhà rồi sao?"

Uất Noãn Tâm bị dọa đến giật bắn cả người, cảnh giác lui về phía sau vài bước. Lúc này mới phất hiện, ở bên quầy bar lờ mờ có bóng người. Xung quanh chỗ anh đứng trán đầy hơi thở lạnh băng, chỉ cần đến gần một chút, liền bị đông cứng lại.

"...Nam, Nam Cung Nghiêu?"

Anh hừ lạnh một tiếng. " Vẫn hy vọng tôi là người khác sao? Ví dụ như, người tình của cô ư?"

Cô tự động phớt lờ những lời châm chọc của anh. "Tại sao anh không mở đèn? Làm hết hồn!"

"Trong lòng cô có ma sao?"

"Tôi muốn đi nghĩ, mời anh đi ra ngoài!"

"Người tình của cô không để cho cô nghỉ ngơi sao? Thật quá đói khát nhỉ!
CHƯƠNG 29 - SỰ CHÁN GHÉT CỦA ANH
"Anh nói bậy gì đó? Tôi chỉ đến nhà của giáo sư chuẩn bị hồ sơ cho vụ án ngày mai thôi!"

"Vậy sao?" anh vô cùng trầm tĩnh. "Vụ án gì, mà phải chuẩn bị vào lúc nửa đêm chứ? Cô không cảm thấy cái cớ này quá hoang đường sao?"

"Sự thật là sự vậy, anh không tin, tôi cũng hết cách!"

"Cho nên đây là cô ngầm thừa nhận sao?" giọng điệu của anh ngàng càng trầm lắng.

"Tôi nói phải thì là phải, tôi không có gì để nói với anh!"

"Uất Noãn Tâm, cô thật to gan mà!" Anh đứng bật dậy, cả dáng người cao lớn của anh, dường như che lấp tất cả ánh sáng của trăng. Từ trên cao nhìn xuống cô, bây giờ cô mới có thể nhìn thấy trong đôi mắt đen thẳm của anh chứa đầy những tia máu, giống như một con mảnh thú đang tức giận.

"Đối với chồng mình không có gì để nói, cho nên nửa đêm nửa hôm mới chạy ra ngoài đi tìm người tình của mình để nói chuyện sao? Có cần tôi phải nhắc lại cho cô nghe, không tự giác làm tròn bổn phận làm vợ, sẽ có hậu quả như thế nào không?"

Uất Noãn Tâm càng nghe càng cảm thấy hoang đường, lòng cũng đã lạnh rồi. "Tôi chỉ biết đến bổn phận làm vợ, vậy còn trách nhiệm làm chồng của anh, anh đã làm tròn chưa? Đêm xảy ra chuyện trong bữa tiệc, anh ngay cả một câu an ủi cũng không hề có!" Cô cười lạnh, hai mắt ửng đỏ. "À, cũng có thể nói, nếu không phải vì danh dự của nhà Nam Cung, anh vốn dĩ cũng không muốn chạy đến cứu tôi!"

"Về điểm này, cô thật không hề ngu ngốc!" anh khinh bỉ. "

"Loại đàn bà như cô, nóng lòng muốn được người khác ôm ấp, tôi còn sợ trong lòng cô chán ghét tôi vì tôi làm cản trở chuyện tốt của cô sao? Đã vậy còn bày ra bộ mặt như mình chịu uất ức đó làm gì, cô thật ghê tởm!"

"Tôi ghê tởm sao? Anh không hề hiểu tôi, anh không có quyền xúc phạm tôi! Tôi chỉ vì ước mơ của chính mình mà cố gắng, không phải như những gì anh đã nói!"

"Nếu đã như vậy, tại sao ông bố thị trưởng vĩ đại của cô lại gọi điện thoại đến cho tôi, hy vọng tôi có thể sắp xếp một chỗ ở công ty cho cô. Hơn nữa còn ngầm ám chỉ, chức vụ trợ lý tổng giám đốc nữa chứ!"

Uất Noãn Tâm ngẩn người ra: "chuyện này tôi không hề biết đến!"

Nụ cười khinh bỉ của Nam Cung Nghiêu càng sâu hơn: "Phản ứng của cô, không khác gì so với những gì tôi dự đoán trước. Đây là thủ đoạn mà cha con các người thường hay sử dụng sao? Một kẻ không biết xấu hổ đi xin xỏ, còn một kẻ thì làm bộ đứng đắng, ngay thơ lắm. Thật ti tiện, xấu xa!"

"....."

"Thân phận Nam Cung phu nhân vẫn không đủ sao, tiếp theo đó, còn muốn nhúng tay vào tài chính của công ty sao? Bao nhiêu mới đủ thỏa mãn nhu đây? Mười tỷ? Một trăm tỷ?" Trong mắt của anh, cô giống như giống như một con ký sinh trùng gian ác tham lam. "Nhưng mà, cô càng tham lam. Muốn một chân giẫm hai thuyền, cũng nên về soi mình vào gương, xem bản thân mình có cái năng lực đó không đi."

Cái gì mà tức giận đến không thể nói thành lời, Uất Noãn Tâm có thể hoàn toàn hiểu được. Từ nhỏ mẹ đã dạy, đối với người khác phải thân thiện và chân thành, phải biết vì lợi ích của người khác. Cho nên cô từ trước đến giờ chưa bao giờ gây sự với bất kỳ người nào, nói bậy càng không thể. Nhưng ngay lúc này, cô thật sự rất muốn hành hung, cho tên đàn ông trước mặt một đấm ngay mặt, đau đến nói không nên lời.

Anh ta xem mình là gì chứ, ngoan cố độc đoán, không hề cho người khác bất kỳ cơ hội nào để giải thích, liền dự theo những gì mình nghĩ mà kết luận, nghĩ cô là một kẻ vô cùng dơ bẩn.

Khi anh xúc phạm cô, trong lúc nói những lời vu cáo vô cớ đó, anh đã thử nghĩ lại xem bản thân mình đã làm những gì chưa.

"Nếu như đã nói xong rồi, thì mời anh đi ra, tôi...thật sự rất mệt mỏi..." Nhìn cô giống như một con búp bê không còn chút sức lực nào, không muốn cùng anh tranh luận, không giải thích nữa. Trong khóe mắt ẩn hiện vài giọt nước mắt, không còn che giấu sự mềm yếu cùng bất lực của bản thân mình.

Trong lòng Nam Cung Nghiêu dường như bị đâm một nhát vậy, không thể nói rõ cảm giác này, có chút đau. Nhưng lúc cô kịch liệt phản kháng, anh rất khó ngăn sự tức giận của mình, muốn làm cô tổn thương nhiều hơn nữa, để vạch trừng vẻ mặt đạo đức giả của cô. Nhưng khi cô không muốn chống đối anh nữa, yếu ớt cuối đầu xuống, anh lại có chút không đành lòng.

Giống như... anh trách lầm cô vậy!

Nhưng ý nghĩ đó vừa hiện ra liền bị anh dẹp bỏ, anh nhắc nhở chính mình, cô là một người phụ nữ lòng rất sâu, chẳng qua chỉ muốn giả vờ để lấy được sự thông cảm từ anh thôi.

Anh sẽ không bao giờ nhượng bộ, càng không đáng vì cô mà nhượng bộ.

Trong tim vừa có một vết nứt hiện ra liền lập tức bị đóng băng lại, vô cùng cứng chắc.

"Nói cho cha cô biết, chức vụ trợ lý tổng giám đốc, không cho một kẻ như cô ngồi vào được!" Nam Cung Nghiêu nhanh nhanh bước đến cửa, chợt dừng lại, từ một nửa bên mặt, liếc mắt về phía dáng người yếu ớt như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, nở nụ cười mỉa mai.

"Nếu như ông ta muốn biết lý do, tôi không ngại cô nói cho cha cô biết, cô thích làm trợ lý luật sư với người đàn ông kia hơn đâu!
CHƯƠNG 30 - BÀN TAY LẠNH NHƯ BĂNG
Ngày thứ hai Uất Noãn Tâm kìm nén tâm tình mình lại, lên tòa án như thường lệ. Vụ án này là vụ tranh chấp giữa các nhà phát triển bất động sản với các hộ gia đình, đây là một vụ kiện điển hình của các nhà tài phiệt áp bức những người dân bình thường. Uất Noãn Tâm vừa cầm lấy một bộ tài liệu, thì biết vụ án này rất khó thắng. Đằng sau vụ án này liên quan đến lợi ích của các tập đoàn lớn, không có một luật sư bình thường nào dám ra mặt nhận vụ kiện này, trên cơ bản vụ này kiện cũng như không kiện.

Đối với phần thắng của vụ này, cô cũng không nắm chắc, chỉ có thể nổ lực hết mình, cố gắng giúp đỡ Lương Cảnh Đường.

Vừa bắt đầu, các hộ gia đình bị đưa vào tình cảnh vô cùng bất lợi. Nhưng trong quá trình biện luận, Lương Cảnh Đường đã đưa ra bằng chứng vô cùng thuyết phục, hơn nữa còn có tài biện luận sắc xảo của anh, luận cứ rõ ràng, đã đẩy các nhà tài phiệt đi vào bước đường cùng, không còn lời nào để nói, cuối cùng giành được phần thắng về mình.

Gia đình của A Thuần cảm động đến rơi nước mắt, nhất quyết mời Lương Cảnh Đường dùng cơm. Trên bàn ăn rất nhiều lần mời rượu, Uất Noãn Tâm khó có thể từ chối thành ý của người khác, nên chỉ uống vài ngụm rượu trắng. Vừa mới uống thì không cảm thấy gì, chỉ là đầu óc hơi choáng ván, nhưng vẫn có thể nhớ đường về đến nhà.

Về đến nhà, mùi rượu lại xộc lên lần nữa. Đầu óc vừa choáng váng vừa nhức, chân bước lảo đảo, đứng cũng đứng không vững, hình ảnh trước mắt xoay vòng vòng. Một tay miễn cưỡng vịn trên tay nắm cầu thang, chợt một trận buồn nôn từ bụng muốn trào lên, một mạch chạy đại vào một căn phòng, ôm lấy bồn cầu nôn thóc nôn tháo.

Ói hơn nửa giờ, cô mới cảm thấy có chút dễ chịu. Men theo tường từ từ bước ra ngoài phòng, người như bùn nhão ngã lăn ra giường. Đỏ mặt tía tai, đầu óc choáng váng, cổ họng vô cùng khô khốc, không có sức, lí nhí: "Nước...tôi muốn uống nước..."

Mơ màng có cảm giác có một tiếng vang rất nhỏ ngày càng gần, giống như tiếng vang của các bánh xe đang ma sát nhau.

Có một hình bóng màu đen che hết mặt của cô.

Uất Noãn Tâm cố gắng mở mắt ra, nhưng vẫn không thể nhìn rõ được, đột nhiên bị một người thô lỗ kéo xuống đất. Sức lực rất mạnh, cả người cô gần như bay ra ngoài, văng vào tường, cô nghe thấy tiếng xương gãy trên người mình, thảm thiết kêu lên :"A....."

Một giây sau, có một bàn tay lạnh như băng hung hăng bóp cổ của cô. Trong bóng đêm có người chạy đến ôm lấy cô, như một con sư tử đang giận dữ, nhìn chằm chằm vào cô, không ngừng tăng thêm lực: "Chết...chết đi...chết đi..."

Uất Noãn Tâm liều mạng đánh vào cánh tay của anh ta, chân đá loạn xạ, nhưng không cách nào thoát khỏi cánh tay lạnh như băng tựa như tay của ác quỷ đó.

"....." thế giới trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, cổ họng nóng giống như bị đốt cháy vậy, hô hấp dồn dập, cô sắp bị chết ngạt rồi...
CHƯƠNG 31 - CHÀNG THIÊN SỨ TRẺ TUỔI
Giống như vừa trải qua một cơn ác mộng rất dài vậy!

Lúc tỉnh dậy, cơ bắp khắp người đau nhức, đầu óc choáng váng, ngay cả nâng một cách lên cũng không có sức.

Trong cơn ác mộng tối hôm qua, cô bị một người lạnh lùng tựa như ác ma bóp cổ mình rất chặt. Cô như rớt xuống vực thẩm, trầm luân trong bóng tối.

Uất Noãn Tâm nhớ lại một cách khó khăn, chẳng lẽ cô bị bóng đè ( nguyên tác: ma đè lên người) như trong truyền thuyết nói đến sao? Nếu không tại sao lại chân thật như vậy chứ?

"Cô tỉnh rồi..."

Là ai đang nói chuyện? Uất Noãn Tâm chuyển động đôi ngươi, xung quanh bốn phía đều bày đầy tượng điêu khắc và giá vẽ, đây không phải là phòng của cô...

"Cô muốn uống nước sao?"

Dường như giọng nói được vọng lại từ một nơi rất xa, cô lại một phen kinhh ngạc, nhưng cô không động đậy thân mình, chỉ cảm giác tiếng nói kia rất gần.

Ánh sáng chói lóa từ từ chiếu đến, cô nhìn thấy...thiên sứ!

Là...thiên sứ!

Vị thần tồn tại trong thần thoại phương tây, đằng sau lưng luôn có một đôi cách thuần khiết.

Mọi thứ xung quanh lập tức trở nên ảm đạm, duy nhất chỉ trong luồng áng sáng đó có một người con trai mỉm cười với cô, mặt mày tinh tế, da thịt trắng nõn không một vết sẹo, một vẻ đẹp vô cùng thuần túy.

Tim của Uất Noãn Tâm dừng đập vài giây, không khỏi có chút say mê, mình đã lên thiên đường rồi sao?

Anh lại mở miệng nói chuyện lần nữa, cô mới từ tong một tỉnh ra, ý thức được người con trai trước mắt mình không phải là thiên sứ, mà chỉ là một người đàn ông có vẻ đẹp giống như thiên sứ mà thôi. Ngoại trừ việc anh ngồi trên xe lăn.

"Ở đây là..."

"Nam Cung quán!"

"Anh là..."

"Nam Cung Thiếu Khiêm!"

"Nam Cung Thiếu Khiêm!"

"Cô nhất định biết anh trai tôi, Nam Cung Nghiêu!"

Uất Noãn Tâm mở to hai con mắt, anh chính là Nam Cung nhị thiếu mà người khác hay đồn đại, bí mật của căn phòng thứ nhất ở lầu ba! Nhưng cô làm cách nào cũng không thể đem hình ảnh thiên sứ thuần khiết của anh, đi so sánh với cảnh tượng như lôi phong, bể đầu chảy máu chạy ra ngoài ngày đó.

Cô tại sao lại ở trong phòng của anh chứ? Không lẽ là do uống say, đi nhầm phòng sao?

Nghĩ đến lời cảnh cáo của Hà quản gia, Uất Noãn Tâm vội vàng đứng dậy.

"Đừng động đậy!" Anh cười dịu dàng với cô, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt ngây thơ của anh, cả người giống như trong suốt vậy. Người thiếu niên này đẹp tự như Thiên Chúa ở phương tây, đẹp đến mức tưởng như không thật vậy.

"Thật, thật xin lỗi...tôi không phải cố ý...tổi chỉ là..."

"Tôi biết rõ, cô uống quá say! Cả người cô bây giờ rất tệ, tôi đã bảo Hà quan gia nấu canh rồi, sẽ bưng lên đây nhanh thôi!"

"Hà, Hà quản gia?" Uất Noãn Tâm vừa nghe xong càng hoảng hốt, miệng nói lắp. "Không, không, thật sự không cần đâu, tôi sẽ đi bây giờ..."

"Cô rất sợ tôi sao?" Trên khuôn mặt thiên sứ hiện lên một tia bi thương. "Cô có phải cũng nghe nói rồi..."

Tim của Uất Noãn Tâm muốn mềm ra. Cũng không cần biết anh ám chỉ điều gì, liền vội lắc đầu. "Không có nha, tôi không nghe nói gì hết!"

"Vậy tại sao cô lại vội vàng chạy đi như vậy chứ?"

Uất Noãn Tâm gãi đầu: "Là Hà, Hà quản gia đó..."

"Thật chứ?" Giống như đứa trẻ đáng thương nhận được một cây keo, hai con người xinh đẹp màu xanh lục lập tức sáng lên. "Cô thật sự không sợ tôi sao?"

"Ưm! Thật đó!" bị một đôi mắt mong chờ nhìn mình, Uất Noãn Tâm nói cái gì cũng đều bằng lòng. Vẻ đẹp này, trong sáng như một cậu học trò, rất khó có thể cưỡng lại được nha!

"Những người trong nhà đều sợ tô, bởi vì tôi có bệnh!"

"Có sao? Nhưng mà tôi thấy anh...rất...đẹp...tựa như một thiên sứ vậy! Bất cứ ai cũng đều yêu thích anh hết đó!"

"Không! Bọn họ sợ tôi!" Anh cười khổ, rất chăm chú nhìn cô rồi nói: "Tôi không phải thiên sứ! Tôi là ác ma!"

Sự lạnh lùng trong đáy mắt vô cùng sắc nhọn, thật sự không thích hợp xuất hiện trên khuôn mặt này, Uất Noãn Tâm không biết bản thân mình nên nói gì để an ủi anh. Chỉ là, cô thích nhìn anh cười.

"Cô là người giúp việc sao?" Thấy cô nghi ngờ, anh giải thích: "Cô sợ Hà quản gia..."

"Điều này...cho là vậy đi!" Anh không tham gia hôn lễ, có lẽ Nam Cung Nghiêu không muốn anh biết đền sự tồn tại của cô. Hơn nữa, cô không hề có chút địa vị nào trong cái nhà này, so với người giúp việc cũng không khác nhau mấy.

"Tôi thích cô, cô sau này có thể chăm sóc tôi được không?"

"Hình như không được..." Không sai, cô cũng thích anh, nhưng việc liên quan đến bí mật của cái nhà này, cô tốt nhất không nên xen vào làm gì.

"Cô chán ghét tôi sao?"

"Không có!" Uất Noãn Tâm có chút đau đầu. Anh tại sao lại giống như một đứa con nít vậy, tâm tình chuyển biến vô cùng nhanh.

"Vậy tại sao lại không được chứ? Cô sợ tôi tổn thương cô sao?"

"...."

Đối với việc này ngay cả khi tại sao anh có thể làm tổn thương cô, cô cũng hiểu rọ được, nhưng để tìm hiểu rõ một sự thật là một việc vô cùng khó khăn đấy! Uất Noãn Tâm định nói dối nhưng không thể nói ra được, ngoài cửa đã truyền đến tiếng của Hà quản gia. "Nhị thiếu gia, canh đã xong rồi!"

Trong lòng lộp độp vài tiếng, lần này thì tiêu rồi!

"Không thể được! Đừng để Hà quản gia..." Uất Noãn Tâm không kịp ngăn cản, Nam Cung Thiếu Khiêm đã bình tĩnh nói một câu: "Vào đây đi!"

Hà quản gia bưng chung canh bước vào, nhìn thấy Uất Noãn Tâm giống như một con nai sợ hãi nằm bên cạnh Nam Cung Thiếu Khiêm. Trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, bởi vì một loại phức tạp mà biến đổi. Không biết là vô cùng tức giận, hay là.... lo lắng. Nhưng bà cái gì cũng không hỏi đến, cũng không nói gì, rất bình tĩnh mang chung canh đặt trên bàn.

"Hà, Hà quản gia, tôi..."

Nam Cung Thiếu Khiêm không biết sự lo lắng của cô, cho cô một nụ cười để cô có chút an tâm. "Cô ấy hôm nay ở phòng tôi nghỉ ngơi, không cần sắp xếp công việc cho cô ấy."

Công việc? Hà quản gia nhíu mày lại, nhưng vẫn như cũ không nói gì hết, một câu cũng không nói đã ra ngoài.

Uất Noãn Tâm lo âu vỗ lên trán mình. "Lần này chết chắc rồi!"

"Cô yên tâm, nhìn Hà quản gia nghiêm khắc vậy chứ, bà là một người rất tốt, sẽ không trách phạt cô đâu!"

"Điều tôi lo lắng không phải cái này, tôi là..." Đối với cặp mắt trong suốt, tràn ngập sự hiếu kỳ kia, Uất Noãn Tâm càng không biết giải thích như thế nào. "Thôi kệ, tôi về phòng đây!"

"Uống hết canh gà trước đã rồi hãy đi!" Nam Cung Thiếu Khiêm kéo cô lại đặt vào trong tay cô, Uất Noãn Tâm không còn cách nào, trong lòng nghĩ quả nhiên là anh em, đều có sức quyến rũ khiến người khác không thể nào cưỡng lại được. Chẳng qua, một người thì lạnh như băng, một người thì ấm áp như mùa xuân, tính cách hoàn toàn không giống nhau.

Cố gắng, bình tĩnh uống hết chung canh, rồi đem chung canh đặt xuống trước mặt Nam Cung Thiếu Khiêm. "Bây giờ tôi có thể đi được chưa?"

"Ưm!" Lần này anh ngoan ngoãn nhường đường, lắp bắp nhìn cô: "Cô sau này thường xuyên đến đây với tôi, có được không?"

"Điều này, tôi cũng không thể nói trước được, phải xem tình hình đã!" Trong đầu cô bây giờ đều là hậu quả của việc đi nhầm phòng, làm gì còn tâm trí đâu nghĩ đến chuyện này. Tuy rằng anh đẹp tựa như thiên sứ, cô cũng đồng ý kết bạn với anh. Nhưng cô không thể trêu vào anh trai của anh được, cô thật không muốn tự tìm đường chết đâu!

Lúc đứng dậy mới phát hiện cổ của mình có chút đau, chạm vào, giống như bị bỏng vậy. "Tôi hôm qua hình như bị người nào đó bóp cô, xem chút nghẹt thở, anh có biết đã xảy ra chuyện gì không?"

"...." Anh nghĩ đến chuyện gì đó, có chút hoảng hốt. Nhưng chỉ do dự trong chốc lát, ngay lập tức vô cùng bình tĩnh lắc đầu. "Tôi không biết nữa! Cũng có thể cô bị ác mộng đó!"

"Ồ..." Uất Noãn Tâm cũng không nghĩ nhiều nữa, khóe môi giương lên, cho anh một nụ cười rất sáng chói. "Cám ơn chung canh gà của anh! Tôi đi về đây!"

Một mạch chạy đến phòng bếp, tìm kiếm Hà quản gia. "Chuyện lúc nãy, tôi có thể giải thích..."

"Người là phu nhân, không cần phải giải thích bất cứ điều gì với người làm hết!" Hà quản gia cũng chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, vẫn tiếp tục bận rộn công việc của mình. "Chỉ là, có một số quy định, người đã phá vỡ rồi, thì phải chịu hậu quả thích đáng."

Sống lưng cô lạnh lẽo, cổ họng giống như bị người khác bóp lại vậy. "....hậu quả gì vậy?"

Hà quản gia trầm lắng nhìn cô: "Sau này người sẽ biết!"

...........

Uất Noãn Tâm mang đầy tâm sự trở về phòng, nghĩ hoài không ra sẽ phải chịu hậu quả gì. Hà quản gia ám chỉ đến Nam Cung Nghiêu, hay là... Nam Cung Thiếu Khiêm!

Nhìn vào trong gương, trên cổ có những dấu rất sâu, mơ hồ có thể nhìn thấy dấu của năm ngón tay. Chứng tỏ đêm qua không phải là ác mộng, thật sự có người muốn bóp chết cô.

Đó là phòng của Nam Cung Thiếu Khiêm, không có người nào được phép bước vào, vậy là ai chứ? Không là... là anh sao?

Uất Noãn Tâm rùng mình một cái.

Là cô nghĩ bậy sao? Một người đàn ông tựa như thiên sứ, làm sao có thể làm ra một việc tàn nhẫn như vậy chứ!

...............

Cơn ác mộng giống như mây đen, mấy ngày liên tiếp bao phủ trong lòng Uất Noãn Tâm. Một mặt khác, lo lắng Nam Cung Nghiêu tìm cô tính sổ. Nhưng mấy ngày trôi qua, bọn họ chỉ chạm mặt nhau trên bàn ăn vào bữa sáng, cũng không nói với nhau câu nào. Loại cảm giác áp bức này, giống như bình yên trước khi giông tố kéo đến vậy, khuấy động sống nước bên trong người của cô, bất cứ giờ phút nào cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Hà quản gia gõ cửa phòng: "Phu nhân, nhị thiếu gia mời cô qua bên đó!"

Uất Noãn Tâm căng thẳng: "Có việc gì sao?" Không cẩn thận chạm mặt anh một lần, cô thật sự không muốn gặp lại anh lần thứ hai đâu!

"Tôi cũng không rõ, người qua đó đi!"

"Vâng..." Uất Noãn Tâm chỉ có thể nghe theo.

Nam Cung Thiếu Khiêm quay lưng về phía cô ngồi bên cửa sổ vẽ tranh, ánh mặt trời rọi vào trong phòng. Anh quay đầu lại, mỉm cười với cô. Ngũ quan giống như được nặn ra từ tay thượng đế, hoàn mỹ không chút tỳ vết. Trong đôi mắt chứa đầy nét cười khi nhìn Uất Noãn Tâm, cô thậm chí có chút say mê, có chút mê mẫn khi nhận được sự yêu thích của thiên sứ.

"Qua đây đi!"

"Anh đang vẽ tranh, không tiện sao?" Dưới chân cô muốn rời khỏi. "Bằng không, lần sau tôi lại đến!"

"Cô không muốn nhìn xem tôi vẽ gì sao?"

Uất Noãn Tâm chỉ đành đi qua đó, ánh mắt sâu xa của anh cũng đặt ở trên giá vẽ, ánh mắt dịu dạng như tan chảy thành nước. "Rất đẹp, phải không?"

Người con gái trong bức tranh, là cô.
CHƯƠNG 32 - Ở BÊN TÔI ĐƯỢC KHÔNG?
Trên bức tranh vẽ người con gái đang ngủ say trên chiếc giường lớn, khóe miệng khẽ chếch lên, giống như đang mơ một giấc mộng đẹp vậy. Làn tóc đen óng mềm mại giống như tảo biển xõa tung ra, một vài sợi lộn xộn ở trước ngực. Chiếc cổ thon dài, đẹp tựa thiên nga, làn da trơn bóng trắng mịn.

Vẻ đẹp của cô ấy vô cùng thuần khiết, khung xương tinh tế linh hoạt. Chỉ lẳng lặng nằm yên ở đó, cũng đủ gợi lên lòng thương tiếc của người khác, muốn đem cô che chở ở trong chính thế giới của mình, không cho cô chịu bất cứ tác động gì ở bên ngoài, lo sợ phải bị tổn thương.

"Đây...là anh vẽ sao?"

"Ưm! Thích không?"

"Thích lắm! Nhưng mà...có chút quá đẹp mất rồi, không giống bản thân!" Cô tự nhận bản thân mình không xấu, nhưng cũng không đẹp đến mức đó!

"Là không giống..." Nam Cung Thiếu Khiêm nhìn chằm chằm vào bức tranh, ánh mắt có chút si mê, nhẹ nhàng mỉm cười. "Vẫn không thể diễn tả hết vẻ đẹp của cô!"

Uất Noãn Tâm ngại ngùng đỏ mặt. Bị một người đàn ông đẹp tựa thiên sứ khen ngợi, cảm giác lâng lâng. Trong mắt của anh, bản thân thật sự đẹp đến vậy sao?

"Bức tranh này, có thể cho tôi làm kỷ niệm được không?"

"Ưm! Tất nhiên có thể! Đây là vẽ cô mà!"

"Sau này tôi có thể tiếp tục vẽ cô được không? Còn có thể tạc khắc tượng của cô nữa."

"Nếu như anh không cảm thấy mệt mỏi!" Uất Noãn Tâm nuốt nước bọt.

"Sẽ không, trong mắt của tôi, cô rất xinh đẹp!" ánh mắt trong sáng nhìn cô, chăm chú, kiên trì, nhìn đến nỗi khiến Uất Noãn Tâm ngượng ngùng, gãi đầu: "Này! Không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó đâu! Rất dẽ bị hiểu lầm đó!"

Cô vốn dĩ chỉ muốn nói đùa để điều chỉnh lại không khí, nhưng ai ngờ Nam Cung Thiếu Khiêm rất tự nhiên thuận theo lời cô nói: "Đây không phải là hiểu lầm, tôi chính là rất thích cô!"

Uất Noãn Tâm tự động đem từ thích quy kết vào loại thích giữa bạn bè với nhau, hoặc đứa trẻ nhỏ dựa vào người thân, nên cũng đáp lại: "Tôi cũng rất thích anh!"

"Thật chứ?" hai mắt của Nam Cung Thiếu Khiêm sáng lên, khóe miệng nở ra một nụ cười vui vẻ: "Vậy sau này cô sẽ thưởng xuyên đến thăm tôi chứ?"

"Tôi cũng rất muốn...nhưng hình như không tiện cho lắm!"

"Cô lo lắng về anh trai tôi sao?"

"Cũng có chút nguyên nhân đó!"

"Cô yên tâm! Anh trai rất thương tôi, chỉ cần tôi nói, anh ấy nhất định không làm khó cô! Hơn nữa, tôi và anh ấy không giống nhau. Ở cùng với tôi, cô sẽ rất thoải mái, không cảm thấy một chút áp lực nào hết đó!"

"Ở bên tôi, có được không?"

Khi khuôn mặt tựa như thiên sứ của người đàn ông này, dùng ánh mắt chờ mong của một đứa trẻ nhìn mình, giống như mình là cả thế giới của anh, tin rằng sẽ không có một người nào có thể từ chối được, Uất Noãn Tâm lại càng không ngoại lệ. Không tiếp tục do dự, gật đầu mạnh một cái.

"Được! Tôi đồng ý với anh!"
CHƯƠNG 33 - CƠ THỊT TEO LẠI
Bắt đầu từ hôm đó, Uất Noãn Tâm mỗi ngày đúng giờ đến thăm Nam Cung Thiếu Khiêm. Mấy vụ án gần đây cũng không nhiều, lại không thể đến trường, có người cùng ngồi nói chuyện phiến, cũng là một chuyện vô cùng vui vẻ.

Hà quản gia dường như không vui cho lắm, nhưng có lẽ do gần đây Nam Cung Thiếu Khiêm nở nụ cười ngày càng nhiều, cũng không bày ra bộ mặt nghiêm khắc với cô, đôi lúc còn bảo cô mang cơm lên nữa.

"Đến giờ uống thuốc bổ rồi!" Uất Noãn Tâm bước vào trong phòng, liền làm quá lên hít một hơi. "Ưm... canh gì mà thơm dữ vậy ta! Làm người khác rất thèm thuồng nha!"

Nam Cung Thiếu Khiếm bị cô chọc cười. "Muốn uống thì cô uống đi!"

"Cái này dùng để bồi bổ cơ thể cho anh, tôi có thèm thuồng cũng không thể giành!" Uất Noãn Tâm bắt đầu mở nắp bình ra, vừa quậy đều vừa nói: "Anh chỉ cần nghe lời của Hà quản gia, uống canh nhiều lên, thì sức khỏe sẽ mới nhanh chóng khỏe mạnh được!"

Nét bút dừng trên bức vẽ, Nam Cung Thiếu Khiêm cuối đầu nhìn đôi chân mình, lắc đầu cười khổ. "Có điều trị như thế nào, tôi cũng là một kẻ tàn phế!"

Trong lòng Uất Noãn Tâm có chút căng thẳng, vội vàng nở nụ cười, hét lên chuyển đề tài. "Tôi kể chuyện cười cho anh nghe nhé, vừa uống canh vừa nghe kể chuyện rất có lợi cho tiêu hóa đó!"

"Ừ! Được thôi!"

"Có một con thỏ thi chạy với một con rùa chạy rất nhanh, vậy con nào thắng?"

"Con thỏ!"

"Sai! Là con rùa!"

"Tại sao chứ!"

"Không phải tôi đã nói rồi sao? Là con rùa chạy rất nhanh mà!"

Một ngụm canh vừa được đưa vào miệng, Nam Cung Thiếu Khiêm bật cười lên một tiếng, làm toàn bộ canh đều phun hết ra ngoài, nhiễu xuống dưới chân. Uất Noãn Tâm liền lấy khăn lau chân cho anh, nhìn thấy hai đôi chân của anh ... gầy trơ xương...

Nam Cung Thiếu Khiêm vội vàng đẩy cô ra. "Không cần đâu! Tôi, tôi tự mình làm được rồi!" Đẩy xe lăn chạy về phía sau vài bước, vội vàng lấy khăn lông lau chân mình.

"Thật, thật xin lỗi, tôi không cố ý..."

"Không sao đâu..." Nam Cung Thiếu Khiêm cố gắng che dấu sự chật vật của mình, nhưng trong đáy mắt vẫn lộ ra sự đau xót cùng tự ti.

"Là, là cơ thịt... đã teo lại sao?"

"...Ưm!" Nam Cung Thiếu Khiêm đau khổ cuối đầu xuống, nắm chặt lấy cẳng chân mà mình hầu như không cảm thấy được. "Tôi vĩnh viễn chỉ không thể đứng dậy được! Tôi...là một kẻ tàn phế!"
CHƯƠNG 34 - TÔI QUAN TÂM ANH
Đêm đó, Uất Noãn Tâm trằn trọc khó ngủ, lòng bàn tay vẫn không thể quên được cảm giác gầy gò lạnh lẽo như băng đó. Vẫn cứ tưởng tượng đến hai đôi chân teo lại trở thành hình dạng như thế nào, thì khắp người không kiềm được sự sợ hãi, trong lòng như bị một cái gì đó chẹn lại vô cùng khó chịu.

Khi trời sắp sáng, Uất Noãn Tâm đã có quyết định, nhất định phải giúp Nam Cung Thiếu Kiêm đứng dậy!

Nếu như ngay từ lúc đầu, cô tình cờ chỉ lướt qua anh, cô sẽ đứng từ xa tỏ lòng tôn kính anh. Nhưng ông trời lại cứ muốn bọn họ trở thành bạn bè với nhau, bất kể Nam Cung Thiếu Khiêm đôi với cô như thế nào, cô đều không thể bỏ mặc anh mà không lo.

Hai ngày sau vẫn đến thăm như mọi khi, nhưng Uất Noãn Tâm có thể nhìn ra, Nam Cung Thiếu Khiêm đang giả vời không để tâm, cố ý lẫn tránh việc kia. Anh càng như vậy, cô càng đau lòng, cuối cùng kiềm lòng không được nói: "Tôi đưa anh đến vườn hoa dạo nhé! Đi phơi nắng, đối với đôi chân rất có lợi."

Nam Cung Thiếu Khiêm sựng người lại, lập tức lắc đầu. "Không cần đầu! Ở, ở trong phòng cũng có thể phơi nắng mà! Bức tranh của tôi vẫn chưa vẽ xong..."

"Anh đã vẽ hơn hai tiếng đồng hồ rồi, cần phải nghỉ ngơi!"

"Lần sau đi!"

"...Anh muốn trốn tránh đến bao giờ nữa?"

"....." Anh cuối đầu xuống, rất lâu cũng không nói chuyện. Cười khổ một tiếng, cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn yếu ớt. "Không trốn tránh, vậy phải làm sao chứ? Phơi nắng có thể làm cho chân trở lại như ban đầu không?"

"Tôi biết là không thể! Nhưng cứ tiếp tục như vậy, hai chân sẽ càng gầy gọt hơn nữa, sau đó..." Đau lòng khiến cho cô không thể nói nên lời.

"Cứ để nó như vậy đi, đừng quản tôi nữa được không? Coi như tôi cầu xin cô!"

"Không! Cứ cho là anh không vì mình, thì cũng phải vì anh trai và những người trong nhà chứ, bọn họ rất quan tâm anh! Còn có tôi! Tôi cũng vậy!" Cô nắm lấy bàn tay anh, từ từ nắm lại, ánh mắt kiên định muốn truyền đạt lòng tin đến cho anh.

"Cô...quan tâm tôi sao?"

"Đúng vậy! Tôi rất quan tâm anh! Tôi không biết rõ anh đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì, nhưng đau khổ không phải là lý do khiến anh tự ti! Đem chính mình giao cho tôi đi, có được không?"

Uất Noãn Tâm có thể nhìn ra, anh rất yếu đuối, rất cần người khác quan tâm, nhưng anh vẫn cứ rút bàn tay của mình về. "Cô vốn không hiểu tôi, càng đến gần, cô sẽ hối hận! Tôi không phải là thiên sứ gì đó, tôi là ác ma. Cô ở bên cạnh tôi, sẽ chịu tổn thương... hoặc có lẽ ngay từ lúc đầu, tôi vốn không nên để cô nhìn thấy tôi! Là tôi quá ích kỷ...cô muốn rời đi vẫn còn kịp!"

"Tôi sẽ không đi! Chỉ cần một ngày anh không bước ra ngoài, tôi cứ ở bên cạnh chăm sóc anh! Cho đến khi anh có thể đối mặt với chính mình!" Khi cô nói ra câu đó, thì trong lòng đã hoàn toàn có quyết định.

Nam Cung Thiếu Khiêm nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng động lòng. Cuối cùng, nhẹ nhàng gật đầu. "Là cô chọn lựa kéo lấy tay tôi, vậy thì cả đời cũng đừng buông ra! Nếu không, tôi sẽ sống không nổi!
CHƯƠNG 35 - ĐỐI MẶT VỚI ÁNH MẶT TRỜI
Lúc Uất Noãn Tâm đưa Nam Cung Thiếu Khiêm ra ngoài biệt thự, người làm trong nhà đều nhìn họ với ánh mắt kinh ngạc, Hà quản gia vẫn đứng chờ ở một bên, lần đầu tiên ở trên môi nở ra một nụ cười nhẹ.

Nam Cung Thiếu Khiêm từ từ nâng cánh tay lên, đón nhận ánh mặt trời, ở trên khuôn mặt ánh mặt trời len lõi giữa các ngón tay chiếu vào, dưới bóng đổ nhàn nhạt, anh nở nụ cười nhẹ.

Cái cảm giác này, đã quá lâu rồi không cảm nhận được. Anh đã quên mất lần cuối cùng mình rời khỏi phòng là lúc nào.

Anh cứ tưởng rằng bản thân mình từ lâu đã quen với việc khép kín chính mình, về việc đối mặt với thế giới chỉ có cảm giác chán ghét và sợ hãi. Nhưng khi anh bước ra ngoài một lần nữa, anh mới phát hiện, bản thân có bao nhiêu yêu thích đối tất cả những thứ ở trước mắt. Hoa thơm, cây cỏ, bầu không khí trong lành,.. Anh tham lam hít một hơi thật sâu, giống như một đứa trẻ vừa mới được sinh ra, đối với vạn vật tràn ngập sự hiếu kỳ.

Trong lòng đối với Uất Noãn Tâm tràn đầy sự cảm kích. Cô nói anh là thiên sứ, nhưng thực ra cô mới chính là thiên sứ của anh. Anh lại nghĩ....anh không thể làm tổn thương cô, bất luận như thế nào cũng không thể!

"Đi ra ngoài dạo, có cảm thấy tốt lên chút nào không?" Uất Noãn Tâm đẩy anh, ở trong vườn hoa đi dạo. Trong lòng tỉ mỉ quan sát phản ứng của anh, lo lắng anh có chỗ nào không khỏe. Cũng may trong khóe mắt của anh, đều tràn đầy vui vẻ, tâm tình bị thắt chặt bây giờ mới có thể thả lỏng.

"Dừng một lát, tôi muốn cùng em trò chuyện!"

"Ưm! Muốn nói gì đây nè!"

"Chỉ cần bên em, nói gì cũng được hết!"

"....Anh... có thể lấy tấm chăn ra được không? Để cho đôi chân anh được sưởi nắng?" Tấm chăn đó quá dày, ánh mặt trời vốn không thể chiếu xuyên ra. Vì thể cho dù anh ở trong phòng có thể phơi nắng, nhưng cơ thịt vẫn teo lại rất nhanh.

"Được! Nhưng em không được sợ tôi....rất xấu...."

"Không đâu! Anh một chút cũng không xấu!" Uất Noãn Tâm hít nhẹ vào, nín thở đem tấm chăn kéo xuống. Ở bên trong anh chỉ mặc quần lửng, lộ ra một đôi chân gầy gò ốm yếu dường chỉ còn da bọc xương, hình ảnh kia làm cho cô giật cả mình. Không phải cô sợ hãi, mà chỉ thấy đau lòng cho anh!"

"Bọn chúng đã rất lâu rồi không được đón ánh mặt trời..." Nam Cung Thiếu Khiêm bình tĩnh hơn rất nhiều. Kể từ khi quyết định đi ra ngoài, thì anh đã không còn sợ hãi nữa rồi.

Nhìn thấy anh nhẹ nhàng nói ra câu đó, Uất Noãn Tâm cuối cùng cũng yên tâm. "Sau này tôi sẽ thường xuyên mang anh ra ngoài, từ từ sẽ tốt lên thôi!"

"Ưm..."

Một chiếc xe hơi từ ngoài cửa sắt lớn chạy vào, từ cửa sổ xe thấy được một màn đó trong vườn hoa, trên mặt Nam Cung Nghiêu lộ ra sự ngạc nhiên hiếm thấy, anh vẫn không dám tin vào mắt mình. "Bác Trương, dừng xe!
» Next trang 4

Doc truyen online mien phi moi nhat hay nhat - KenhTruyen.Hexat.Com

Copyright © 2018 KenhTruyen.Hexat.Com - All rights reserved.
Wapsite Đọc Truyện online được tổng hợp từ nhiều nguồn trên internet.
Được phát triển bởi Trái Tim Băng™ và tất cả các thành viên.